TÂM SỰ VỢ CHỒNG 645 Lượt xem

Nghe lén cuộc trò chuyện của chồng và nhân tình

(“Vợ ăn bám chồng thì khác gì gái bao?”. Tôi nuốt nước mắt vào trong tim, lẳng lặng quay về trong tủi khổ…

Trong đầu tôi lúc nào cũng văng vẳng câu nói của cô nhân tình. Tôi cảm thấy cay đắng, ngay lúc đó tôi chỉ muốn bỏ đi một nơi nào đó sống cho quên hết những đớn đau. Nhưng tôi còn các con, còn bố mẹ, còn cái gia đình dù méo mó, xập xệ này. Tôi không thể bỏ tất cả mà đi được.

Tôi lấy chồng năm 21 tuổi, với cái bụng bầu 4, 5 tháng. Tôi đã từng có suy nghĩ từ bỏ đứa con, nhưng vì tình yêu,  trách nhiệm với con, tôi không cho phép mình làm điều thất đức. Làm mẹ khi tuổi con đôi mươi là quyết định lớn lao và liều lĩnh nhất từ trước đến nay của tôi, nhưng tôi chấp nhận.

Tôi đã định sau khi sinh con mình sẽ đi học trở lại. Nhưng mọi thứ xung quanh đã làm tôi từ bó ý nghĩ ấy. Tôi ngày ngày bù đầu với bỉm, tã, với chuyện cho con ăn, với việc chăm sóc gia đình. Từ một cô gái đang tuổi ăn, tuổi chơi, tôi ngay lập tức buộc mình phải thay đổi để làm một người vợ đảm đang, một người mẹ khéo léo. Tất cả những điều đó đều quá khó khăn với tôi.

nghe-len-cuoc-tro-chuyen-cua-chong-va-nhan-tinh

Chồng hơn tôi 7 tuổi. Anh là người đã có công việc, đi làm. Tuy rằng lương của chồng tôi không quá cao nhưng cũng đủ lo cho gia đình. Vậy là cái dự định quay trở lại đi học của tôi mỗi lúc một xa dần. Tôi quá bận rộn với con. Khi con lớn hơn một chút thì đã quá tuổi để đi học lại bởi vì tôi thấy ngại. Hơn nữa nhiều năm sống và tất bật với chuyện nhà khiến tôi không còn nghĩ tới việc cắp sách tới trường.

Không có bằng đại học, thiếu những trải nghiệm, từ năm 21 tuổi tôi đã chỉ biết quanh quẩn trong nhà lo chuyện cơm nước nên tôi không xin được công việc. Thời đại này việc gì mà người ta chẳng cần bằng cấp, cần kinh nghiệm, mà hai cái đó tôi đều không có. Vậy là tôi an phận thủ thường ở nhà, cố gắng lo chu toàn mọi chuyện cho chồng yên tâm kiếm tiền.

Về nhan sắc, tôi đẹp. Nhiều người gặp tôi đều nói như vậy. Thế nhưng sai lầm lớn nhất của tôi là đã không vươn lên, không ra ngoài và học cách trưởng thành. Tôi đóng đinh cuộc đời mình vào những điều vụn vặt khi còn quá sớm nên tôi tự mình làm mất đi sức cuốn hút.

Cách đây hơn 1 tháng, tôi nghe người ta nói chồng tôi có bồ. Cái viễn cảnh về việc chồng làm lắm tiền bị gái trẻ bám theo khiến tôi vô cùng tức tối. Tôi quyết định đi rình để bắt tận tay, day tận trán đôi tình nhân. Nhưng đớn đau thay, cái mà tôi nhận được chỉ là sự nhục nhã ê chề.

Tôi cứ nghĩ cô gái bám lấy chồng tôi chỉ là một ả mặt còn búng ra sữa, thiếu tiền, bấu víu vào để lợi dụng, mồi chài tiền bạc mà thôi. Nhưng tôi đã nhầm. Người đàn bà chồng tôi cặp kè thậm chí hơn tôi tới 4 tuổi. Chị ta có công việc, địa vị và học thức. Không những vậy chị ta còn có tiền. Đứng trước chị ta, ngoại trừ việc tôi trẻ hơn, đẹp hơn, tôi thua toàn tập.

Đứng bên ngoài cửa rình chồng với cô nhân tình, tôi được nghe đủ những lời chê bai của chồng và cô ta về tôi. Rằng tôi chỉ là loại đàn bà sống ăn bám, mà sống thế thì vợ khác gì gái bao? Rằng tôi chẳng những là người phụ nữ thất bại trong hôn nhân khi chồng ngoại tình mà còn thất bại trong cuộc sống bởi vì đến bản thân mình còn chẳng thể nào nuôi nổi…

Tôi gần như ngã gục khi nghe những lời họ nói về mình. Điều đớn đau là ở chỗ tất cả những lời khinh miệt đó đều đúng. Nếu tôi không tự mình hạ thấp bản thân mình, an phận thủ thường thì giờ họ có thể coi thường tôi như vậy hay không?

Hiện giờ tôi vẫn chưa nói với chồng về chuyện tôi biết anh ngoại tình. Tôi không biết mình phải làm gì. Nếu tôi tung hê tất cả, có thể tôi sẽ ly hôn chồng rồi học cách sống tự lập. Nhưng tôi cũng muốn tự thay đổi bản thân mình trước đã. Tôi có sai không khi đã hi sinh quá nhiều vì chồng, vì con để bây giờ phải đối chịu đựng cảnh chồng ngoại tình mà cắn răng chấp nhận vì bản thân không nuôi nổi mình?

Tôi phải làm gì đây?

Theo Lê Hoa (Khám phá)

TƯ VẤN

Bạn cần được tư vấn hay yêu cầu dịch vụ pháp lý ?

Hãy gọi
1900 6218

Hoặc viết email tới
contact@luatthaian.vn

  Gọi 1900 6218
Chat với Luật Thái An