TÂM SỰ VỢ CHỒNG 804 Lượt xem

Chua chát chồng bạo hành vợ bằng lời nói tục

Đang không biết dỗ con ra sao thì Hiến gầm lên: "Đ.C.M chúng mày có im ngay đi không? Bỏ con mẹ mày ra để nó đi “ve trai”. Mùi chết sững, vẫn phải giữ lời hẹn, bước đi mà nước mắt rơi lã chã. Cô chỉ biết buông lại một câu duy nhất: “Anh thật không xứng với nỗi vất vả cực nhọc của tôi”.

Duy trì một cuộc hôn nhân hạnh phúc đã khó, duy trì một cuộc hôn nhân hạnh phúc lâu bền lại càng khó gấp bội. Sau đây là câu chuyện buồn xảy ra như cơm bữa trong cuộc sống vợ chồng của Mùi được chị viết ra trên một diễn đàn phụ nữ thu hút sự quan tâm, chia sẻ của hàng trăm thành viên khác. Hiến, chồng Mùi ít khi “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với vợ nhưng lại biết cách giày vò chị bằng những câu nói tục tĩu, những câu chửi bới như hàng tôm cá ngoài chợ…

Chết sững vì chồng chửi tục

Cuộc hôn nhân của Mùi và Hiến đã được hơn chục năm. Thời gian đưa đẩy nhanh đến không ngờ. Ngày ấy, sau khi tốt nghiệp một trường Trung cấp Y ở Hà Nội, vốn xuất thân từ gia cảnh nghèo, cha mẹ không sẵn mối quan hệ nên Mùi lận đận cả năm trời mà không xin được việc. Chuyện tình yêu với Mùi thì có vẻ suôn sẻ hơn. Suốt từ hồi học cấp III đến khi học trung cấp, Mùi gặp và yêu Hiến là người duy nhất. Tình yêu ấy không gặp bất cứ một sự phản đối nào, cũng ít gặp sóng gió, cứ đều đều thứ dư vị chẳng đậm, cũng chẳng nhạt từ năm này qua năm khác. Yêu mãi đến khi phát chán… thì cả hai quyết định cưới. Thành ra khi Hiến lồng chiếc nhẫn vào tay, Mùi không cảm thấy hạnh phúc.

Sau đám cưới, sẵn lỗi phiền muộn vì chưa kiếm được việc làm, lại muốn thoát khỏi cuộc sống ngột ngạt nơi Thủ đô, cô quyết định lên Phú Thọ lập nghiệp. Cũng không lâu sau cô được nhận vào làm việc ở một Trung tâm Y tế huyện. Còn Hiến thì chấp nhận bỏ đi tấm bằng cử nhân ngành Văn thư để làm lái xe cho một công ty xây dựng. Công việc tạm ổn, lại được gia đình bên nội xây cho một căn nhà cấp 4 nhỏ xinh nên coi như vợ chồng Mùi được tạo điều kiện “sẵn nong sẵn né” cứ thế mà tiếp tục công việc, ổn định cuộc sống.

Ba năm sau, liên tục sinh hai con, khó khăn về kinh tế chất chồng cũng là thời điểm bắt đầu đánh dấu “biểu đồ” tỷ lệ nghịch khi tình cảm vợ chồng Mùi có dấu hiệu đi xuống. Thi thoảng Mùi than vãn về cuộc sống khó khăn thì Hiến sừng sộ: “Tiền lương đã lột hết của thằng này rồi còn gì. Tiêu đ. gì mà lắm thế”. Mùi choáng váng khi biết rằng đằng sau câu chửi ấy, Hiến vẫn âm thầm lập quỹ đen nướng sạch vào cờ bạc.

Để có tiền chi tiêu thêm cho cuộc sống, Mùi không ngại làm thêm, tăng ca trực, đi khám ngoài và thậm chí nhận lời bán bảo hiểm cho một người quen. May nhờ có khả năng ăn nói lưu loát, dễ thuyết phục, mối quan hệ rộng rãi, mỗi tháng Mùi cũng ký được vài ba hợp đồng. Số tiền kiếm được từ việc làm thêm hơn cả số tiền Mùi đi làm ở Trung tâm Y tế. Trong khi cô lấy thế làm mừng thì Hiến lại tức tối ra mặt. Bằng chứng là mỗi lần có hẹn vào buổi tối với khách hàng, Mùi phải mang hợp đồng đi cho khách hàng ký. Nhưng sau khi vợ chồng cơm nước xong, thì hai đứa con bám lấy mẹ. Đang không biết dỗ con ra sao thì Hiến gầm lên: "Đ.C.M chúng mày có im ngay đi không? Bỏ con mẹ mày ra để nó đi “ve trai”. Mùi chết sững, vẫn phải giữ lời hẹn, bước đi mà nước mắt rơi lã chã. Cô chỉ biết buông lại một câu duy nhất: “Anh thật không xứng với nỗi vất vả cực nhọc của tôi”.

Căn bệnh cục cằn của Hiến mỗi lúc một nặng, nhất là khi đã nướng sạch tiền vào những trận sát phạt đỏ đen. Biết chuyện chồng đánh bạc, Mùi đã nhiều lần can ngăn những Hiến vừa chối… vừa chửi nên cô không muốn “già néo đứt dây”, vẫn cứ thua. Đi lái xe được chừng hai năm thì công việc ít dần đi, Hiến sinh chán nản, xin nghỉ việc không lương, thành ra gánh nặng gia đình nghiêng hẳn về đôi vai người vợ. Dù là đàn ông sức dài, vai rộng nhưng Hiến ít khi đỡ đần vợ việc gì. Ngay cả việc đưa con đi học, anh cũng coi đó là một cực hình.

Những tưởng sau khi thất nghiệp, Hiến sẽ cai được thói cờ bạc nhưng Hiến vẫn chứng nào tật ấy. Và khi Mùi chưa kịp khuyên bảo để anh thay đổi tâm tính thì tai họa đã ập đến. Hiến từ chỗ vay giật, nợ nần khắp nơi đã giấu vợ lấy trộm sổ đỏ đi cầm cố để đánh bạc cho đến ngày trắng tay. Sau cả gần chục năm vun vén vào căn nhà được bố mẹ chồng cho ấy, ba mẹ con Mùi bị đuổi ra đường mà không dám oán thán nửa câu vì Hiến chửi: “Nhà này của tao. Chúng mày muốn hay không muốn thì cũng phải… bước”.

Bước tiếp theo đấy là cả gia đình khăn gói về sống tạm với bố mẹ của Hiến. Mùi phải đi làm thêm, vất vả hơn để kiếm tiền gây dựng lại từ đầu. Nhưng Hiến đã không hiểu những điều đó. Những câu chửi tục vô cớ tiếp tục trút xuống người vợ tần tảo, ngoan hiền, chịu thương, chịu khó ấy.

“Chia tay? Vậy thì để tao giải thoát cho…”

Trong những đêm mất ngủ, lặng lẽ rơi nước mắt, Mùi cứ tìm cho mình câu trả lời mãi không ra. Tại sao khi đồng nghiệp, người thân, bạn bè… chưa một ai nỡ to tiếng, chứ đừng nói là xúc phạm đến cô nửa lời thì người chồng “đầu gối tay ấp” lại phũ phàng trút lên cô những lời lẽ cay độc đến thế. Bố mẹ chồng cô động viên, Hiến chỉ “phũ” mồm nhưng tâm địa không có gì. Vẫn biết vậy, nhưng mỗi khi chồng lên cơn điên, thậm chí còn réo đến cả cụ… tam đại nhà vợ thì ruột gan Mùi như đứt ra từng khúc. Đã vậy, giờ Hiến lại là người vô dụng, không chịu tu chí làm ăn.

Chưa qua nổi ngày kỉ niệm cưới nhau 10 năm, cuộc hôn nhân của vợ chồng Mùi dường như đã đi vào ngõ cụt. Để gia đình không to tiếng, Mùi ít khi nói chuyện với chồng. Nhưng Hiến lại coi đó là sự sỉ nhục với mình: “Bây giờ mày mới được lên chức thì quay ra khinh thằng này à. Nói cho mà biết, tao chưa đến nỗi khố rách áo ôm như thằng ăn mày ngoài chợ đâu”. Không ngày nào là Hiến không gây sự đôi ba câu để chứng tỏ bản lĩnh của mình. Bố mẹ Hiến già yếu không thể làm gì hơn đành khuyên con dâu nhịn đi cho xong chuyện.

Chỉ nghĩ đến cảnh con trẻ bơ vơ, phải cách xa con là Mùi không dám nghĩ đến cái ý nghĩ muốn “tự do” của mình (Ảnh minh họa)

“Hay là mình ly dị quách cho xong. Chẳng nhẽ cứ nhịn nhục để giày vò mãi thế này?”. Trả lời câu hỏi này của Mùi trên diễn đàn cô hay tâm sự, người đồng tình, người ngăn cản, hai phe tỷ lệ ngang ngửa. Đương nhiên phán quyết chính là ở người trong cuộc, chỉ có điều đó không phải là Mùi mà là Hiến. Anh hỏi mà không cần vợ trả lời: “Chia tay? Hay là mày có thằng nào khác rồi. Thôi để tao giải thoát cho mày đi theo nó”.

Mồm thì chửi vậy nhưng Hiến không đời nào để vợ đi, Hiến đem thêm hai đứa con để tra tấn cô. Hiến rót vào tai đứa trẻ rằng mẹ chúng là người phụ nữ lăng loàn, vô đạo đức. Nếu có ly dị thì cô cũng không đủ đạo đức để nuôi chúng. Chỉ nghĩ đến cảnh con trẻ bơ vơ, phải cách xa con là Mùi không dám nghĩ đến cái ý nghĩ muốn “tự do” của mình. Thêm nữa, sau khi đi lấy chồng cả chục năm mà Mùi lại tay trắng trở về với bố mẹ thì bố mẹ cô sẽ đau lòng đến mức nào. Tính đi tính lại càng quẩn, càng bế tắc. Quan trọng là cô nhận ra nếu mình càng cố muốn ly dị thì Hiến sẽ chẳng ngần ngại gì tung ra những chiêu sỉ nhục vợ càng nặng nề hơn nữa.

Ngày ngày, ngoài niềm vui chăm sóc cho con cái, niềm vui ở công việc, cô lại tìm được niềm vui từ những người bạn “ảo” trên mạng. Cô thấy được hình ảnh của mình ở nhiều câu chuyện của các thành viên khác. Ngược lại, nhiều người cũng thấy bóng dáng nỗi cực khổ của mình trong những giọt nước mắt của Mùi. Họ cùng nhận ra một điều, mỗi phụ nữ đi lấy chồng đều phải hứng chịu ít nhiều cay đắng, tủi nhục. Song quả thực là bất công cho một phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó như Mùi.

Nguồn: Nguoiduatin.vn

TƯ VẤN

Bạn cần được tư vấn hay yêu cầu dịch vụ pháp lý ?

Hãy gọi
1900 6218

Hoặc viết email tới
contact@luatthaian.vn

  Gọi 1900 6218
Chat với Luật Thái An